Pages

Democratic Republic of Vietnam

DEKLARASI KEMERDEKAAN REPUBLIK DEMOKRATIK VIETNAM 

Pada tanggal 02 September 1945, dalam sebuah Rapat Umum di Lapangan Ba Đình, atas nama Pemerintahan Sementara, Presiden Hồ Chí Minh membacakan Deklarasi Kemerdekaan, yang melahirkan Negara Republik Demokratik Vietnam.



Deklarasi Kemerdekaan Republik Demokratik Vietnam
(Sumber: Báo Tàng Hồ Chí Minh Museum, dipublikasi oleh Báo Nhân Dân Media)


Setelah rakyat Vietnam meraih kemerdekaannya, naskah Deklarasi Kemerdekaan Republik Demokratik Vietnam diabadikan dalam sebuah salinan terbaru yang disimpan di Pusat Arsip Nasional III, Vietnam. 

Salinan Deklarasi Kemerdekaan Republik Demokratik Vietnam
(Sumber: National Archives Center III. Prime Minister's Palace, file 586, sheets 1-3)


Naskah Deklarasi Kemerdekaan Republik Demokratik Vietnam ditulis dalam bahasa Vietnam, dengan transkrip sebagai berikut:


TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP


“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

Lời bất hủ ấy ở trong Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: Tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.”

Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: 

"Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi."

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được. Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.

Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.


Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết. 


Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu. 


Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.

Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.


Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.

Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. 


Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn. 

Mùa Thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng Minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói. 

Ngày 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc là bỏ chạy, hoặc là đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại, trong 5 năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật. 

Trước ngày 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa. Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng. 

Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ. 

Sự thật là từ mùa Thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. 

Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp. 

Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa. 

Bởi thế cho nên, chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới, đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Pháp, xóa bỏ hết những hiệp ước mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xóa bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam. 

Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.

Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các Hội nghị Têhêrăng và Cựu Kim Sơn, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam. 

Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập! 

Vì những lẽ trên, chúng tôi, chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng: 


Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.

 

Hồ Chí Minh (Chủ tịch), Trần Huy Liệu, Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Tấn, Dương Đức Hiền, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Mạnh Hà, Cù Huy Cận, Phạm Ngọc Thạch, Nguyễn Văn Xuân, Vũ Trọng Khánh, Phạm Văn Đồng, Đào Trọng Kim, Vũ Đình Hòe, Lê Văn Hiến.

 

_ _ _ _ _


Translate to English language:


DECLARATION OF INDEPENDENCE


“All men are created equal; they are endowed by their Creator with certain inalienable Rights; among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness.” 

This immortal statement was made in the Declaration of Independence of the United States of America in 1776. In a broader sense, this means: All the peoples on the earth are equal from birth, all the peoples have a right to live, to be happy and free. 

The Declaration of the French Revolution made in 1791 on the Rights of Man and the Citizen also states:


"All men are born free and with equal rights, and must always remain free and have equal rights." Those are undeniable truths.” 

Nevertheless, for more than eighty years, the French imperialists, abusing the standard of Liberty, Equality, and Fraternity, have violated our Fatherland and oppressed our fellow citizens. They have acted contrary to the ideals of humanity and justice. 

In the field of politics, they have deprived our people of every democratic liberty.

 
They have enforced inhuman laws; they have set up three distinct political regimes in the North, the Center, and the South of Viet-Nam in order to wreck our national unity and prevent our people from being united.
 
They have built more prisons than schools. They have mercilessly slain our patriots; they have drowned our uprisings in rivers of blood.
 
They have fettered public opinion; they have practiced obscurantism against our people. To weaken our race they have forced us to use opium and alcohol.

In the field of economics, they have fleeced us to the backbone, impoverished our people and devastated our land. They have robbed us of our rice fields, our mines, our forests, and our raw materials. 


They have monopolized the issuing of bank notes and the export trade.

They have invented numerous unjustifiable taxes and reduced our people, especially our peasantry, to a state of extreme poverty.
 
They have hampered the prospering of our national bourgeoisie; they have mercilessly exploited our workers. 

In the autumn of 1940, when the Japanese fascists violated Indochina's territory to establish new bases in their fight against the Allies, the French imperialists went down on their bended knees and handed over our country to them. Thus, from that date, our people were subjected to the double yoke of the French and the Japanese. Their sufferings and miseries increased. The result was that, from the end of last year to the beginning of this year, from Quang Tri Province to the North of Viet-Nam, more than two million of our fellow citizens died from starvation. 

On March 9, the French troops were disarmed by the Japanese. The French colonialists either fled or surrendered, showing that not only were they incapable of "protecting" us, but that, in the span of five years, they had twice sold our country to the Japanese.

On several occasions before March 9, the Viet Minh League urged the French to ally themselves with it against the Japanese. Instead of agreeing to this proposal, the French colonialists so intensified their terrorist activities against the Viet Minh members that before fleeing they massacred a great number of our political prisoners detained at Yen Bay and Cao Bang. 

Notwithstanding all this, our fellow citizens have always manifested toward the French a tolerant and humane attitude. Even after the Japanese Putsch of March, 1945, the Viet Minh League helped many Frenchmen to cross the frontier, rescued some of them from Japanese jails, and protected French lives and property. 

From the autumn of 1940, our country had in fact ceased to be a French colony and had become a Japanese possession. After the Japanese had surrendered to the Allies, our whole people rose to regain our national sovereignty and to found the Democratic Republic of Viet-Nam. 

The truth is that we have wrested our independence from the Japanese and not from the French. 

The French have fled, the Japanese have capitulated, Emperor Bao Dai has abdicated. Our people have broken the chains which for nearly a century have fettered them and have won independence for the Fatherland. Our people at the same time have overthrown the monarchic regime that has reigned supreme for dozens of centuries. In its place has been established the present Democratic Republic. 

For these reasons, we, members of the Provisional Government, representing the whole Vietnamese people, declare that from now on we break off all relations of a colonial character with France; we repeal all the international obligation that France has so far subscribed to on behalf of Viet-Nam, and we abolish all the special rights the French have unlawfully acquired in our Fatherland. 

The whole Vietnamese people, animated by a common purpose, are determined to fight to the bitter end against any attempt by the French colonialists to reconquer their country. 

We are convinced that the Allied nations, which at Teheran and San Francisco have acknowledged the principles of self-determination and equality of nations, will not refuse to acknowledge the independence of Viet-Nam. 

A people who have courageously opposed French domination for more than eighty years, a people who have fought side by side with the Allies against the fascists during these last years, such a people must be free and independent! 

For these reasons, we, members of the Provisional Government of the Democratic Republic of Viet-Nam, solemnly declare to the world that: 


Viet-Nam has the right to be a free and independent country and in fact it is so already. The entire Vietnamese people are determined to mobilize all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.

 

Hồ Chí Minh (Chủ tịch), Trần Huy Liệu, Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Tấn, Dương Đức Hiền, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Mạnh Hà, Cù Huy Cận, Phạm Ngọc Thạch, Nguyễn Văn Xuân, Vũ Trọng Khánh, Phạm Văn Đồng, Đào Trọng Kim, Vũ Đình Hòe, Lê Văn Hiến.


_ _ _ _ _


Terjemahan ke bahasa Melayu-Sumatera:


DEKLARASI KEMERDEKAAN


“Semua orang dilahirkan dengan hak yang sama. Mereka diberkahi oleh Pencipta mereka dengan hak-hak yang tidak dapat dicabut; Di antaranya adalah Kehidupan, Kebebasan, dan pengejaran Kebahagiaan.”

Kata abadi itu ada dalam Deklarasi Kemerdekaan Amerika tahun 1776. Secara garis besar kalimat itu berarti: semua bangsa di dunia dilahirkan sama, setiap bangsa berhak untuk hidup, bahagia dan merdeka. 

Deklarasi Hak Asasi Manusia dan Warga Negara Revolusi Prancis tahun 1791 juga mengatakan:


“Semua manusia dilahirkan bebas dan memiliki hak yang sama; dan harus selalu bebas dan setara dalam hak. Itu adalah fakta yang tidak dapat disangkal oleh siapa pun.”

Tetapi selama lebih dari 80 tahun, penjajah Prancis memanfaatkan bendera kebebasan, kesetaraan, dan persaudaraan untuk merampok negara kita dan menindas rekan senegaranya. Tindakan mereka bertentangan dengan kemanusiaan dan keadilan. 

Secara politis, mereka sama sekali tidak memberikan kebebasan demokrasi kepada rakyat kita. 


Mereka telah menegakkan hukum yang tidak manusiawi. Mereka mendirikan tiga rezim berbeda di Tengah, Selatan dan Utara untuk mencegah penyatuan negara kita, untuk mencegah rakyat kita bersatu. 

Mereka telah membangun lebih banyak penjara daripada sekolah. Mereka membunuh patriot kita; mereka telah memandikan pejuangan kami dengan genangan darah. 

Mereka mengikat opini publik dan menegakkan kebijakan kebodohan; mereka menggunakan opium dan alkohol untuk melemahkan ras kita. 

Secara ekonomi, mereka telah mengeksploitasi rakyat kita sampai ke sumsum tulang, membuat rakyat kita miskin, membutuhkan, dan negara kita lusuh dan sunyi. Mereka merampok tanah, tambang, bahan baku.


Mereka memegang monopoli dalam mencetak, mengekspor dan mengimpor uang kertas.
 
Mereka mengenakan ratusan pajak yang tidak masuk akal, membuat rakyat kita, terutama petani dan pedagang, menjadi miskin.
 
Mereka tidak membiarkan borjuasi kita mengangkat kepala. Mereka mengeksploitasi pekerja kami dengan cara yang sangat kejam. 

Pada musim gugur tahun 1940, ketika fasis Jepang menginvasi Indocina untuk membuka lebih banyak pangkalan untuk melawan Sekutu, penjajah Prancis menyerah dan membuka pintu negara kita untuk menyambut Jepang. Sejak itu, rakyat kami menderita dua lapis rantai: Prancis dan Jepang. Sejak saat itu rakyat kita semakin sengsara, miskin. Akibatnya, dari akhir tahun lalu hingga awal tahun ini, dari Quang Tri hingga Tonkin, lebih dari dua juta rekan kami mati kelaparan. 

Pada 9 Maret tahun ini, Jepang melucuti senjata tentara Prancis. Penjajah Prancis melarikan diri atau menyerah. Jadi mereka tidak hanya tidak bisa "melindungi" kita, sebaliknya, dalam 5 tahun, mereka telah menjual negara kita dua kali ke Jepang. 

Sebelum 9 Maret, Viet Minh berkali-kali meminta Prancis untuk bergabung melawan Jepang. Penjajah Prancis tidak menanggapi teror Viet Minh secara lebih langsung. Bahkan ketika kalah, mereka dengan kejam membunuh mayoritas tahanan politik di Yen Bai dan Cao Bang. 

Namun, terhadap Prancis, rekan kami tetap bersikap lunak dan manusiawi. Setelah pergolakan pada 9 Maret, Viet Minh membantu banyak orang Prancis untuk melintasi perbatasan, menyelamatkan banyak orang Prancis dari penjara Jepang, dan melindungi nyawa dan harta benda mereka. 

Sebenarnya sejak musim gugur 1940, negara kita telah menjadi jajahan Jepang, bukan lagi jajahan Prancis. Ketika Jepang menyerah kepada Sekutu, rakyat negara kita memberontak untuk merebut kekuasaan dan mendirikan Republik Demokratik Vietnam. 

Sebenarnya rakyat kita merebut kembali Vietnam dari Jepang, bukan dari Prancis. 

Prancis lari, Jepang menyerah, Raja Bao Dai turun tahta. Rakyat kami telah mematahkan belenggu kolonialisme selama hampir 100 tahun untuk membangun Vietnam yang merdeka. Orang-orang kami menggulingkan monarki yang telah berusia puluhan tahun dan mendirikan Republik Demokratik. 

Oleh karena itu, kami, Pemerintah sementara Vietnam baru, mewakili seluruh rakyat Vietnam, menyatakan bahwa kami akan sepenuhnya memutuskan hubungan dengan Prancis, menghapus semua perjanjian yang telah ditandatangani Prancis di Vietnam, menghapus semua hak istimewa Prancis di negara Vietnam. 

Seluruh rakyat Vietnam, atas dan bawah, dengan tegas menentang plot penjajah Prancis.

Kami percaya bahwa Sekutu, setelah mengakui prinsip-prinsip kesetaraan nasional pada Konferensi Teheran dan San Francisco, tidak dapat gagal untuk mengakui kemerdekaan rakyat Vietnam. 

Rakyat yang dengan berani menentang perbudakan Prancis selama lebih dari 80 tahun, rakyat yang dengan berani memihak Sekutu melawan fasisme selama bertahun-tahun, rakyat itu harus bebas! Rakyat harus mandiri! 

Untuk alasan di atas, kami, pemerintah sementara Republik Demokratik Vietnam, dengan sungguh-sungguh menyatakan kepada dunia bahwa: 


Vietnam berhak menikmati kebebasan dan kemerdekaan, bahkan telah menjadi negara yang bebas dan merdeka. Seluruh rakyat Vietnam bertekad untuk mengerahkan seluruh semangat dan kekuatan, hidup dan kekayaan mereka untuk mempertahankan kebebasan dan kemerdekaan itu.

 

Hồ Chí Minh (Chủ tịch), Trần Huy Liệu, Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Tấn, Dương Đức Hiền, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Mạnh Hà, Cù Huy Cận, Phạm Ngọc Thạch, Nguyễn Văn Xuân, Vũ Trọng Khánh, Phạm Văn Đồng, Đào Trọng Kim, Vũ Đình Hòe, Lê Văn Hiến.



!! PERHATIAN !!

"KONTEN INI MASIH DALAM TAHAP PENYUSUNAN"


REFERENSI